Chỉ một chút nỗ lực nữa thôi, chỉ một ít cố gắng nữa thôi, tuy nhiên “một chút” tê đã ở ko kể tầm cùng với của anh. “Một chút” tê vẫn là sống thọ.


- Em ko biết, nếu biết thì em hỏi làm cái gi nữa? Anh nói như vậy gồm nghĩa là anh ko yêu thương em phải không? Anh nói thật đi?
- Anh sẽ ko nắm tay, anh sẽ không đợi chờ ai hơn nửa tiếng nhưng vẫn luôn tươi cười với anh cũng sẽ ko hôn một ai đó Lúc anh không tồn tại tình yêu với người đó.

Bạn đang xem: Anh có thật lòng yêu em không


- Yêu em đến Lúc nào? Làm sao nhưng anh biết được, nhưng anh cũng ko muốn biết khi nào anh sẽ không còn yêu thương em, vì chưng nếu anh biết, như vậy gồm thể một ngày làm sao đó anh sẽ không còn yêu thương em. Anh ko muốn biết câu trả lời, như vậy anh sẽ mãi yêu thương em.
- Anh lại nói xạo em phải ko, làm cái gi nhưng mà có ai vĩnh cửu yêu thương một người, em không tin?
- Em thiếu tín nhiệm vậy thì cho dù câu trả lời của anh là gì đi chăng nữa, em cũng mãi không bao giờ tin. Vậy anh hỏi em: Em sẽ yêu anh đến bao giờ, em trả lời đi!
- Em ko biết, nhưng em tin rằng bao giờ anh còn yêu em, thì em sẽ không bao giờ ngừng yêu anh, em tin chắc rằng, nếu một ngày như thế nào đó anh và em không hề sánh bước cùng cả nhà nữa, thì người con quay lưng đi trước sẽ là anh?
- Thật vậy không? Vậy giả sử là như vậy, thì thời gian đó em sẽ như thế làm sao, em sẽ tra cứu mọi phương pháp kéo anh tảo về với em chứ?
- Em không biết, em ko muốn nghĩ tới viễn cảnh đó, em không dám tưởng tượng em sẽ thế nào nếu như anh rời xa em.
- Khờ quá, dù anh bao gồm yêu thương em như thế nào đi chăng nữa với mặc dù bên trên trái đất này chỉ còn anh với em, thì em cũng phải một lần nghĩ đến viễn cảnh cơ mà anh sẽ không còn mặt cạnh em nữa chứ, ví dụ như “Khủng Long” ăn thịt anh chẳng hạn.
Cô tựa đầu bản thân nhập vai anh, cùng cần sử dụng tay bản thân khẽ đánh vào ngực anh một bí quyết nhõng nhẽo tựa như là một đứa trẻ, nhưng đứa trẻ này trọn vẹn cảm nhận được từng nhịp đập của trái tyên ổn cơ, trái tyên ổn nhưng mà cô luôn luôn mơ ước chiếm giữ đến riêng biệt mình, cô chợt nghĩ miên man: liệu rằng bản thân gồm thể giữ mãi được trái tyên ổn của anh không?
- Anh không biết sau này rồi sẽ ra làm sao, anh với em sẽ như thế như thế nào, anh chỉ cần biết, từ bây giờ và hơn khi nào hết, anh yêu thương em với em là tất cả của anh.
Cô suy nghĩ và chợt mỉm cười, tựa đầu đóng vai anh mà lại ko hỏi gì nữa...
Anh tốt nghiệp, trong những lúc cô chỉ là một cô sinh viên năm 3. Và anh cũng đã search được việc làm ở một tập đoàn xây dựng nổi tiếng. Tuổi trẻ, sự nhiệt tình, sự hăng say, lòng đam mê và khát vọng được thể hiện mình, ngày như thế nào anh cũng vùi đầu vào công việc như thể mai sau anh sẽ không hề được có tác dụng nữa…
Cô thường giỏi dỗi hờn vì anh ko thường xulặng nhắn tin, gọi điện tốt đưa cô đi chơi nữa.
Anh cũng nhận ra rằng, dường như gần đây anh dành riêng quá nhiều thời gian vào công việc, vào những chuyến công tác làm việc, thời gian anh dành cho bản thân mình không nhiều đi, với đặc biệt hơn, thời gian nhưng anh dành riêng cho một ai đó cũng ko nhiều như trước nữa..
Những lần giận hờn với cãi vả giữa cô và anh ấy dường như nhiều hơn.
*

1 tuần, 2 tuần, 3 tuần... anh quên nhắn tin, gọi điện cho cô ấy. Vì lòng tự trọng của một người phụ nữ, cô ấy cũng đã quyết vai trung phong ko nhắn tin giỏi gọi điện mang đến đến khi nào anh ấy liên lạc với bản thân.
Bíp, bíp, bất chợt anh nhận ra bản thân có tin nhắn trong những lúc mãi mê lên kế hoạch đến dự án sắp tới.
"Chúng mình chia ly, anh không thể yêu em nữa, anh không còn quan tâm đến em, em với anh không còn hợp nhau. Đừng nhắn tin tuyệt gọi điện mang đến em với cũng đừng kiếm tìm em, mặc dù anh nói gì đi nữa thì tất cả cũng đã hết.Tình yêu của anh với em coi như đã chết sau khoản thời gian anh đọc được tin nhắn này. Chúc anh hạnh phúc".
""Thuê bao quý khách hàng vừa gọi hiện ko liên lạc được, xin người tiêu dùng vui vẻ gọi lại sau. The number..."
Anh đã gởi cho cô ấy 39 tin nhắn trong khoảng 3 ngày liên tục nhưng vẫn không thấy bất kì tin nhắn mới nào của cô trong hộp thư.
Anh đã tra cứu cố gắng liên lạc với bạn bè của cô ấy để gồm thể tìm một chút thông báo về cô ấy, nhưng mọi cố gắng của anh chỉ là nhỏ số “0” tròn trịa.
Anh đã đợi trước cổng trường 6 buổi tối liền nhưng vẫn không bắt gặp được hình nhẵn của người đàn bà đó.
1 tháng sau, cô đã tốt nghiệp, nhưng người con gái đó không có mặt vào buổi Lễ Tốt Nghiệp ấy..
7 năm...Giờ anh đã là một doanh nhân trẻ thành đạt thuộc với một người vợ hiền và chuẩn bị chào đón đứa nhỏ đầu lòng của mình.

Xem thêm: Rùa Hoàn Kiếm - Cụ Rùa Hồ Gươm Qua Đời


*

Một buổi chiều nọ, anh vội vã tạt vào một quán cà phê mặt đường để rời cơn mưa bất chợt đầu mùa. Anh khẽ lặng người lúc bắt gặp được 1 dáng vẻ thân quen thuộc, dường như anh không tin tưởng vào chính mắt mình.
Cô chủ động tiến tới bàn của anh và với theo ly nước của bản thân, vẫn dáng đi ấy, vẫn nụ cười ấy, giọng nói ấy:
*