Mùa đi ngang phố hay phố không mùa nữa chỉ một vùng nỗi nhớ ùa trên phố rất vội

     

Có lẽ phần lớn cảm xúc bỗng dưng mang đến và ngự trị làm cho tyên ổn tôi thổn định thức được bắt mối cung cấp vày ca tự dịu dặt của nhạc khúc Phố ko mùa của nhạc sĩ Dương Trường Giang.

Bạn đang xem: Mùa đi ngang phố hay phố không mùa nữa chỉ một vùng nỗi nhớ ùa trên phố rất vội

*


Tôi mang lại với ca khúc Phố không mùa chẳng phải vị nó được chế tạo xuất phát điểm từ một nhạc sĩ danh tiếng, giỏi bởi ca sĩ trình diễn là một trong người đã “hot”; mà vày ấn tượng ca tự của bài hát siêu mộc mạc, dễ dàng lấn sân vào lòng bạn.

Xem thêm: Soạn Bài Tức Cảnh Pác Bó - Soạn Văn 8 Bài Tức Cảnh Pác Bó


Mùa lá rớt, mùa se lạnh lẽo, mùa hè tắt, mùa hoàng hôn, mùa mong gần kề bên nhau…, tôi yêu thương ca từ ấy, tôi yêu thương đều xúc cảm ấy, nó tương tự cùng với con tim tôi đầy đủ chiều lang thang phố vắng tanh. Thân thương lắm Khi chiều hoàng hôn trên đường vắng ngắt, từng tán lá rớt rụng xiêng ngang qua từng khe nắng và nóng cuối ngày. Đúng là loại ngày hè tắt rất nkhô nóng, mùa của gấp vã, mẫu bạn cũng lập cập các bước, bạn đi ngang phố cơ mà mấy ai để ý cho tuyến phố nhưng mà hàng ngày mình đi ngang qua, này cũng chỉ là một trong thói quen đi ngang phố…


Lòng tôi sao vẫn mãi miên man với góc phố vắng vẻ, ngập cả nắng vàng. Tôi cũng chẳng hiểu sao bản thân lại có khá nhiều cảm hứng mang đến con phố vắng ngắt này cho vậy. Nhìn các tán lá lào xào bên dưới lòng mặt đường đều chiều tôi long dong phố vắng tanh - một trọng điểm trạng bi thảm man mác loáng qua tuy vậy lại không biến mất, nó cđọng vương vấn mãi trong tâm trí tôi. Lắm lúc thì trung ương trạng ấy đem về mang lại tôi loại xúc cảm thoải mái cùng cũng lắm thời điểm nó cđọng khiến cho trái tim tôi mơ hồ lắm.


Con tín đồ vô tình tốt quên khuấy, mùa nào rồi cũng sẽ qua, đời fan cũng tất yêu vĩnh cửu với thời gian mãi được; vật gì rồi cũng trở nên qua và ai rồi cũng sẽ không giống, mà lại vào tôi từng ca từ, từng nhạc điệu của Phố ko mùa cứ đọng nhỏng mùi thơm thoáng mãi, chẳng muốn rời xa. Dù nay con đường ấy tôi chẳng thường xuyên thẳng qua lại, có lẽ rằng nó đang vượt xa cùng với cuộc sống thường ngày hiện giờ của tôi. Thoáng ghi nhớ lúc nghe đến lại ca khúc này, tôi yêu và nhớ từng chiều nhặt lá rụng địa điểm phố vắng ngắt, đều chiều hoàng hôn màu sắc tím, lá cất cánh bay theo từng đợt gió lộng.


Tôi yếu hèn lòng lắm, tôi mkhông nhiều ướt lắm,… nhưng cũng đúng thôi, chiếc cảm xúc và tình cảm tôi mãnh liệt lắm, tình cảm của mình là tuyến đường tuổi thơ, là cả cam kết ức tuổi thơ địa điểm tuyến đường ấy, bỗng dưng đơ bản thân vị trí phố vắng vẻ, khẽ rơi mẫu lệ ướt mi, đột nhiên thấy mình chẳng còn là một tthấp thơ để sống mãi với địa điểm đây nữa rồi. Lần trsinh sống về này sao cơ mà xa tít thừa, chả biết còn được thấy phố thân thương này từng nào lần nữa… Rồi xa hết sức xa như lá bay ko về…
*

*

*

*

*
*
*
*
*
*

Trở lên trênPrúc trách rưới chung e-News ThS. Ngô Thị Kyên ổn Duyên