Hơn 300 tín đồ vẫn mãi mãi ra đi, âu sầu nỗ lực khi đa số là những em học sinh cấp cho tía sóng ngắn phổ biến Dongsan.

Bạn đang xem: Những câu chuyện về vụ chìm phà sewol

9 bạn vẫn tồn tại biến mất, đâu đó dưới đáy đại dương nóng sốt.

Hàng trăm mái ấm gia đình, hàng triệu con người dân Hàn Quốc nhớ tiếc thương với khổ sở. Nhiều bạn ví phía trên như một nỗi đau tột độ của tất cả giang sơn vào cầm cố kỷ 21 này. 3 năm qua đi, bạn ta vẫn ghi nhớ như in từng câu chuyện, từng bé fan sẽ ra đi tồn tại thuộc chuyến phà Sewol.



Giá nlỗi bao gồm một phép màu xảy ra...

Nữ thuyền viên hy sinh cứu vãn người

Những tín đồ tồn tại bên trên chuyến phà Sewol năm làm sao chắc chắn sẽ không còn thể nào quên được cô bé tphải chăng vẫn bình thản, can đảm giúp từng tín đồ trên phả thoát ra ngoài: con gái thuyền viên Park Ji-young.

Trong phần đa giờ đồng hồ phút gay cấn tốt nhất, cận kề tử vong độc nhất, Ji-young vẫn không mảy may lo đến tính mạng của bản thân mình mà chỉ muốn sao toàn bộ những quý khách có thể bay thoát ra khỏi tàu một biện pháp bình yên độc nhất.

"Tôi thường xuyên hét lên rằng vì sao cô ấy không khoác áo phao cứu vãn sinh trước. Park chỉ nói cô vẫn thoát khỏi con phả sau thời điểm bảo đảm an toàn rằng tất cả hành khách đã có giải thoát. Cô ấy nói thủy thủ đoàn, trong các số đó bao gồm cô ấy, sẽ là những người dân sau cùng rời phà", một du khách như mong muốn tồn tại nhắc lại.



Nữ thuyền viên Park Ji-young đang hy sinh bản thân nhằm cứu vớt các tín đồ.

Nước càng dâng lên rất cao, Ji-young càng nhanh khô tay đẩy những du khách ra bên ngoài cửa ngõ để rất có thể lên ở trên. Dù Lúc nước sẽ ngập tới ngang ngực mình, cô bé ttốt vẫn ko nhọc lòng nhưng mà liên tục giúp sức đa số fan.

Hàng chục người sẽ sinh tồn nhờ đàn bà thuyền viên gan dạ, còn Park Ji-young, cô bé ttốt new 22 tuổi vào năm đó đã nằm lại bên dưới biển khơi thuộc rộng 300 tín đồ khác.

Những tin nhắn gửi lại tín đồ thân

"Không, bé tất yêu di chuyển do phà vượt nghiêng. Di gửi còn nguy hại hơn".

"Mẹ, vì nhỏ sợ hãi là sau đây quan yếu nói với chị em bắt buộc gửi tin nhắn này. Con yêu thương mẹ".

Đó là đều cái lời nhắn ở đầu cuối của đa số em học viên gửi lại mang lại mái ấm gia đình, đến bố mẹ. Khi dòng phả dần nghiêng với chìm xuống biển lớn, sự run sợ và trơn về tối vây xung quanh, cái chết gần như là giáp với, số đông tthấp chỉ từ biết gửi lại gần như cái tin nhắn sau cuối cho bố mẹ mình, hồ hết câu nói nlắp ngủi nhưng cứa sâu vào chổ chính giữa can phần lớn bạn.



Những fan chị em đồ dùng vã mỏi mòn chờ con.

Đau đớn cố cùng bất lực làm thế nào lúc nhận thấy sự vô vọng của các nhỏ qua chiếc lời nhắn mà phần đông ông ba bà mẹ thiết yếu làm cái gi được. Đó là loại thời tự khắc, họ biết cuộc sống của con bản thân đang đếm bằng phút, bởi giây chứ không còn là hàng tiếng đồng hồ nữa. Nhưng các bậc phụ huynh không làm gì khác được. Chỉ còn nước mắt sống lưng tròng rã và sự hi vọng rằng những nhỏ mình đã bình an.

"Nếu rất có thể lặn, tôi đã dancing xuống nước kiếm tìm con gái mình", một phụ huynh nghứa ngào nước mắt.

Người thầy giáo trẫm mình sau khi sống sót

Trong những người như mong muốn sống sót trên chuyến phả tử thần kia gồm hiệu phó của ngôi trường trung học tập Danwon, ôngKang Min-kyu, 52 tuổi. Tuy nhiên, chỉ vài ngày sau thời điểm được cứu sống, ông Kang được tra cứu thấy vẫn tạ thế vào tư nắm treo cổ ngay gần phòng tập thể thao trên hòn đảo Jinvày, nơi mà lại tất cả hàng trăm phú huynh đang ngóng hóng bé sau thảm kịch.

Có lẽ, thầy Kang chỉ là một trong các không ít nàn nhân tương quan tới vụ chìm phả nhưng câu chuyện của thầy lại khiến cho fan ta bi tráng vô hạn. hầu hết bạn trường đoản cú đặt thắc mắc đến chết choc của thầy, phải chăng thầy thừa dằn lặt vặt vì là người sinh sống sót? phù hợp chuyến phả số trời cơ sẽ ám ảnh cả cuộc sống thầy?



Thầy giáo Kang Min-kyu đang trầm mình vài ba hôm sau vụ chìm phà.

Không ai biết Chắn chắn câu trả lời, nhưng mà người ta biết rằng, ít ngày sau đó sẽ là hầu như ngày niềm mơ ước của thầy chập chờn trong cơn ác mộng khi hàng ngàn em học sinh của bản thân sẽ ra đi sống thọ. Sự ra đi của thầy có lẽ rằng nlỗi một sự giải bay, một bằng chứng đến nỗi bi thương khốn cùng của fan làm việc lại.

Giá như cuộc sống đời thường này sẽ không nghiệt té điều này...

Bàn thờ phổ biến của hàng nghìn học sinh

Ngôi ngôi trường Dongsan, chỗ từng rộn ràng tấp nập giờ đồng hồ mỉm cười và hi vọng bừng sáng sủa của học viên lúc này lại nhunhỏ xíu một màu bể dâu.

Một bàn thờ phổ biến được dựng lên thân ngôi trường, chỗ di hình ảnh với đông đảo bó hoa quà tưởng niệm sự ra đi của rộng 200 em học viên với cô giáo như bóp nghẹt trái tim của bao tín đồ. Chưa bao giờ, bạn ta lại thấy sự tuyệt vọng những điều đó tại một chỗ đáng nhẽ ra bắt buộc ngập tràn nụ cười với sự sống.



Bàn thờ phổ biến của hàng nghìn học sinh.

Lũ tthấp mới chưa đầy trăng tròn tuổi, vẫn còn trẻ trung cùng sôi nổi, nhiệt liệt với tương đối nhiều khát khao. Nhưng lúc này, các em đang lâu dài ra đi, vướng lại tuổi tkhô nóng xuân của chính bản thân mình lại ngôi ngôi trường này và bên trên chuyến phà số phận cơ.

Có lẽ, không đám tang làm sao lại khiến cho người ta khóc nhiều đến thế. Nếu không có chuyến phả Sewol ngày 16/4 kia, ngôi trường Dongsan bây giờ chắc lại sở hữu một ngày xuân ngập nắng nóng cùng thú vui.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Sử Dụng Mail Merge Trong Word 2016, Sử Dụng Mail Merge


Ngôi ngôi trường giờ đây chỉ từ nỗi bi ai thương thơm vô hạn.
Theo Thời Đại
*
Gửi bài viết