Anh hết sức yêu cô, cần anh yêu cô. Cô khóc, khi cơn gió rét mướt tình cờ ập tới, hóa phần đa giọt nước đôi mắt thành lanh tanh, cô new nhận biết là cô còn nước đôi mắt để khóc.

Bạn đang xem: Nước mắt em rơi trò chơi kết thúc

***

Anh là một trong những tín đồ lũ ông tốt, về những mặt. Khi yêu thương anh, người nào cũng bảo cô xuất sắc số, yêu được bạn xuất sắc như thế. Cao ráo, đẹp trai, chổ chính giữa lí, có chí tiến thủ. Cô cùng anh yêu nhau Lúc vào tay cả nhị chẳng có vật gì. Mỗi lần được nghỉ ngơi với mọi người trong nhà, anh thường ôm cô vào lòng, chỉ vào đầy đủ căn nhà cao cao đằng xa với bảo: hiện giờ, anh không mang đến em được sống sinh sống đó, dẫu vậy em im vai trung phong, anh hẹn, đến lúc rước nhau, nhất định em phải là bà chủ của một trong những phần đông nơi ở kia"

Anh hứa, với anh cố gắng vì chưng lời hứa của anh ấy.

Cô và anh dọn về sinh sống bình thường sinh sống một căn không gian của phòng không đủ lớn. Tuy cuộc sống có vất vẻ mà lại tràn trề nụ cười, anh luôn nhường nhịn nhịn, yêu thương thơm cô. Và cô yêu thương chiếc hạnh phúc bé dại nhoi ấy.

Cô với anh chịu khó làm việc và dành dụm, chuẩn bị mang đến cuộc sống thường ngày sau này. hai năm bon chen sống khu đất TP Sài Gòn này, anh và cô đều sở hữu một các bước bình ổn. Số chi phí góp được cô các nhằm bank. Cô tin, nếu như chuyên cần, thì chẳng bao lâu nữa, cô cùng anh sẽ có ngôi nhà đến riêng biệt mình.

Cô bao gồm tnhị, siêu âm vẫn 7 tuần tuổi. câu hỏi này ngoại trừ dự liệu của cô ấy. Cô cùng anh không ai nói cùng với ai, cơ mà gần như phát âm, tránh việc bao gồm bé hiện nay cần mỗi lần sống cùng cả nhà, bọn cô đều rất cẩn thận. Cô lo lắng lắm, mấy lần định nói cùng với anh, mà lại cô sợ hãi, phân vân với tình hình hiện thời thì vẫn thay làm sao. Kinh tế vẫn không ổn định, cưới xin đang tốn bao nhiêu tiền, ấy chưa tính còn cần lo mang lại con nữa. Cô lục kiếm tìm cuốn nắn sổ tiết kiệm trong hộc tủ, rõ ràng là nó ở chỗ này...

- Anh ơi, sổ tiết kiệm chi phí lũ bản thân em để tại đây nhưng tiếng sao không thấy..

- Em tìm làm gì vậy?

- Em tìm kiếm thôi, chỗ nào vậy anh?

Cô phát âm được băn khoăn lo lắng trong đôi mắt anh. Anh ngập xong xuôi một lúc rồi nói:

- Em này, bố mẹ giờ đồng hồ ngơi nghỉ quê, làm cho lụng vất vả. Anh lại là nam nhi nhất ....

- Thế cần anh gửi chi phí về đến cha mẹ?

Cô đắn đo nói gì cho anh đọc. Tự nhiên cô thấy ngyếu nghẹn sống cổ.

- Anh gửi có không ít không?

- Anh Phương sẽ sẵn sàng mua đất, bố mẹ ...

Cô đơ bản thân, nhảy dậy:

- Anh Phương? Anh ấy từ bỏ trước cho tới giờ đồng hồ phá từng nào rồi? Bố người mẹ lo cho anh ấy? Vậy còn anh thì sao? Còn em thì sao? Em từ bỏ hồi đi làm việc, chỉ dám gửi về biếu phụ huynh một không nhiều, em cũng xót xa lắm chứ. Nhưng vì chưng nghĩ hiện nay cần nỗ lực để gây dựng... Vậy mà anh bao nhiêu chi phí dành dụm những gửi không còn...

- Nhưng anh ấy sắp tới cưới vợ...

- Vậy anh không sắp cưới em?

- Tất nhiên là anh vẫn cưới em, tuy vậy giờ anh ấy trở ngại rộng... cùng với lại anh rất có thể cố gắng hơn 1 chút...

Cô khóc, do tấm tức, vì lo lắng.

- Anh ko yêu thương em nữa rồi buộc phải không? Thời gian qua em đâu có đùa, cũng cầm cố kiệt mức độ để triển khai, vì sao anh lại ko hỏi ý kiến em... mà lại đang...

- Anh xin lỗi...

- Anh nói cùng với phụ huynh anh đi, dù cho có núm nào, em cũng trở thành ko chấp nhận...

Anh biết gồm nói gì vào từ bây giờ cũng ăn hại, anh đang sai, và cô đang giận. Anh lầm lũi cố áo quần, quăng quật ra ngoài vào đêm.

Cô thấy tất cả nlỗi đổ sụp vào giây lát. Anh cùng với cô nên làm thế nào, nhỏ của cô ấy đề xuất làm sao. Cô biết tính anh như vậy, anh thánh thiện, lo lắng cho toàn bộ. Nhưng thiệt sự có tác dụng như vậy này là vượt đáng quá tuyệt vời rồi. Anh không sợ cô biết? Hay vày sợ cô ko gật đầu anh new giấu cô?

Tối ngày sau anh về sớm, dọn sẵn cơm đợi cô.

Có lẽ Khi tất cả tnhì, bé tín đồ trngơi nghỉ bắt buộc cáu bẳn. Nhìn thấy mâm cơm, cơn giận của cô lại tuôn trào, uất nghứa hẹn. Phần vì băn khoăn lo lắng, phần bởi bất công, phần vì chưng lần chần sau này vẫn ra làm sao.

Cô cũng chần chừ cô sẽ nói vật gì, chỉ biết sau đó 1 hồi yên lặng, anh gào lên:

- Tại sao cô xuyên ngày chỉ tiền, tiền? Tiền quan trọng đặc biệt với cô đến nắm xuất xắc sao? Anh thật bất ngờ cô lại quý trọng nó mang đến điều đó. Không ngờ cô lại là tín đồ như thế

- Tôi là bạn như thế nào? Anh lại định đi đâu?

- Đi tìm tiền.

Anh nói cầm, rồi đi. Cô ngồi khóc rấm rức, rồi cũng bỏ ra phía bên ngoài vào tối ấy...

***

Sài Thành về đêm đẹp, nhưng lại đối với cô, nó hào bóng quá. Nửa đêm, xe pháo vẫn rộn rịch, dẫu vậy song bồ vẫn sẽ tận hưởng ngọt ngào và lắng đọng Lúc ngơi nghỉ cùng nhau, mặt chiếc sang chảnh của đô thị. Cô cười cợt, mình cũng đã có lần như thế.

- My, là em buộc phải không?

Nghe giờ đồng hồ Call, cô bất giác trở về.

- À, anh Kmùi hương...

Khương thơm là mối tình đầu của cô. Yêu nhau trường đoản cú hồi ĐH, tuy vậy cô thiết yếu chấp nhận được xem đào hoa của Kmùi hương buộc phải cô chủ động chia ly. Cô bảo Khương:

- Có lẽ mình dứt sớm thì còn rất có thể để vào nhau hồ hết kỉ niệm đẹp nhất. Bọn bản thân đã mãi là các bạn xuất sắc của nhau, Kmùi hương ạ...

Mặc cho Khương níu kéo, cô cũng chỉ đành gạt nước mắt, quyết chổ chính giữa xa lánh Khương.

Phải 3 năm rồi, cô không chạm mặt Khương thơm. Sau khi chia tay, Kmùi hương quý phái Úc du học, cô cũng thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm, nhưng Kmùi hương cũng chỉ trả lời qua quýt, hoặc không.

- Gặp em tại chỗ này bất thần vượt. Em đi đâu vậy.

- À, anh new về nước à? Cô vệ sinh vội vàng dòng nước đôi mắt ban nãy...

- Em lần khần à, anh được 3 mon rồi...Em sao vậy, bao gồm cthị trấn gì với em và Thành à?

- Em vẫn luôn luôn điều này, tất cả cthị xã gì gần như tốt giữ lại trong thâm tâm. Đây là điều anh ghét duy nhất làm việc em. Nào đi, anh dẫn em tới một nơi... Vẫn còn mau chóng nhưng, em hổ ngươi gì? Đâu nên dễ dàng gì mà lại 3 năm rồi lại ngẫu nhiên phát hiện nhau ở đây. Bây giờ bọn họ là bạn bè đúng không? Em ko nể tình anh thì nể tình bạn bè chđọng...Chỉ là mong mang lại em coi đặc điểm này thôi... Ừm, 10 h anh đang gửi em về...

Cô ngập dứt, lên sau xe cộ Khương thơm. Cô và Khương thơm tới Hầm Thủ Thiêm. Cô biết rất rõ địa điểm này, đó là nơi rất lâu rồi Kmùi hương tốt đưa cô tới. Lúc yêu anh, cô tuyệt nhiên chưa bao giờ thuộc anh tiếp đây. Đúng vậy, tuy vậy gì là kỉ niệm, hãy mãi giữ lại là kỉ niệm.

Lúc bấy giờ tại đây rất nhiều tín đồ, cô bất giác lưu giữ lại quãng thời hạn sinc viên. Vô bốn, ko khi nào đề xuất lo lắng do bất kể điều gì, và đột ghi nhớ lại khoảng tầm thời gian bên Kmùi hương. Cô lắc đầu, rứa xua đi kí ức ấy, cụ chứa miền kí ức đẹp mắt ấy trong thâm tâm. Bây giờ đồng hồ cô là của anh...

Khương thả cô sinh sống đó, rồi đi đâu một lúc, khi về, khuôn mặt Kmùi hương lấm tấm các giọt mồ hôi, tay bê một bọc đồ.

- Nào, thấy như là thời xưa ko hả?

Cô phì cười cợt rồi góp anh bày biện. Anh sở hữu nhiều lắp thêm, một không nhiều đồ ăn vặt với 2 chai rượu.

- Anh sở hữu rượu làm những gì vậy. Ngồi nghịch một dịp rồi về...

- Anh biết em đang gặp gỡ cthị trấn gì bi đát cơ mà, nhưng lúc bi lụy thì chỉ bao gồm điều này là duy nhất...

Cô trù trừ cô đã uống từng nào. Chi biết đầu cô nhỏng búa té. Trong đầu cô, hình hình ảnh của anh ý, của con, của mái ấm gia đình cô cđọng thứu tự hiện lên. Cuộc sống vẫn ra sao? Anh sẽ ở đâu? Cô xin lỗi, hãy về bên cô, rồi cả 2 cũng cố gắng như lúc trước, được ko anh? Bây giờ cô với anh đang tất cả bé rồi, họ sẽ có mái ấm gia đình rồi...

Cô ôm anh vào lòng, rồi thà hiếp đi, cô biết, chỉ cần phải có anh,cô đang vượt qua được toàn bộ.

***

Sáng ngày sau, cô thức giấc dậy vào hotel. Bên cô, không hẳn là anh, nhưng là Khương.

Cô đơ bản thân, khiếp sợ. Ttránh ơi, cô đã làm những gì. Cô đang bội nghịch anh, để đến cùng với Khương, trong khi trong bạn cô đã sở hữu loại tiết của anh nhỏng vậy? Cô run rẩy, bao bọc lấy tấm thân bản thân. Cô yêu cầu làm sao?

Khương đã và đang dậy, bắt gặp cô, Khương cũng hoảng loạn ko kém:

- My, anh xin lỗi, anh say vượt... chắc rằng...

- Ttránh ơi, tôi sẽ làm cái gi vắt này.

Cô và Khương cấp vã mang áo xống, cô run rẩy ý muốn chạy thật nkhô nóng khỏi vị trí phía trên... Chút ít rượu hôm qua làm cho body cô nặng nề nằn nì, choáng ngợp, Khương thơm đưa tay ra đỡ rước cô

- Đừng động vào tôi, xin anh...

Cô khóc, cô thấy bản thân thiệt dơ dáy nhuốc, phản nghịch bạn bản thân yêu độc nhất vô nhị, để cho cùng với mối tình đầu. Liệu anh có tha đồ vật mang lại cô? Liệu đứa con trong bụng có tha sản phẩm mang đến cô

- Em lặng trọng điểm, cthị xã này vẫn là bí mật của anh ấy và em. Thành sẽ không còn hiểu rằng. Anh xin lỗi...

- Em làm sao tha sản phẩm cho chủ yếu phiên bản thân mình?...

Cô ngước hai con mắt đẫm lệ lên chú ý Khương rồi chạy thoát khỏi khách sạn. Đúng, cô bắt buộc giữ chiếc bí mật bẩn thỉu không sạch này mang đến suốt đời. Cô đề nghị giữ mang hạnh phúc của cô. Nếu mất anh, cô đang nạm làm sao, bé của cô vẫn rứa nào?

Nhưng không...

Một trơn hình thân quen...

Anh sẽ đứng trước hotel từ khi nào.

***

Nhìn thấy anh, cô thấy body rụng rời,

Tất cả phần đa như sụp đổ trước đôi mắt cô.

Anh chú ý cô:

- Nhận được tin nhắn của Hải, bảo nhìn thấy một fan giống em đi vào đó, anh bảo là chắc hẳn Hải chú ý nhầm thôi... Nhưng điện thoại cảm ứng thông minh em nhằm ở trong nhà, lừng chừng em đi đâu. anh chỉ mang lại cho nhằm...

- Em...

- Anh sẽ khiên chế hết sức, chớ nói gì nữa cả..

Rồi anh ngước góc nhìn Khương thơm vừa đi ra khỏi:

- Là mối tình đầu của em bắt buộc không?

***

Suốt quãng đường trường đoản cú kia về đơn vị, anh ko nói thêm 1 lời. Cô cũng không đủ can đảm mở miệng, chỉ dám nhằm rất nhiều giọt nước đôi mắt tội trạng lăn uống rơi.

Anh không ăn uống gì một ngày dài hôm ấy. Chỉ lầm lũi ngồi một góc. Cô cũng lặng lẽ, không khí nặng nề nằn nì bao trùm không còn căn chống...

Đến cuối ngày, anh chứa giọng:

- Bọn bản thân chia ly đi, số chi phí bọn chúng mình tích lũy, anh đã đưa lại em...

Cô hại vấn đề này xảy tới, cô sợ hãi anh sẽ nói như thế. Cô khóc, nài xin anh:

- Em xin lỗi, tất cả là vì em. Em không đề nghị tiền, em chỉ cần anh nhưng thôi.

- Anh cấp thiết đồng ý được chuyện này...

- Em vẫn bao gồm tnhị, bầy mình đã tất cả con, anh đừng quăng quật em được ko...

Cô chỉ còn tuyệt nhất vấn đề này nhằm níu duy trì anh. Biết là vô liêm sỉ khi lấy huyết mủ ra để níu giữ lại hạnh phúc bị cô tiêu diệt, dẫu vậy sao được, cô quan yếu mất anh...

Anh nghe thấy vậy, toàn bộ cơ thể anh run lên, anh mỉm cười, mà lại nhị hàng nước mắt sẽ kìm nén bao thọ của anh ý tuôn rơi:

- Sao trong trường hợp này cô lại nói vậy cùng với anh? Con ư? cô biết cô gồm con, vậy chang cô còn ngủ với thằng khác?

- Anh mắng chửi em núm nào cũng khá được, tuy nhiên xin anh...

- Và kiên cố gì người con này là của tôi?

***

Cô ngần ngừ cô đã khóc bao nhiêu. Anh đang loại bỏ đi ngay lập tức tiếp nối. Cô Call điện, nhắn tin dẫu vậy anh không trả lời...

Cô vô cùng yêu anh, đề nghị cô yêu thương anh... Cô khóc, Khi cơn gió rét mướt ngẫu nhiên ùa vào, hóa đều giọt nước mắt thành giá lạnh, cô new nhận biết là cô còn nước mắt để khóc.

Cô đang Để ý đến tương đối nhiều, tự nhiên và thoải mái, cô thất toàn bộ hồ hết như hư ko. Cô lục lại tất cả hình họa của anh ấy cùng cô, lục lại miền kí ức rất đẹp ấy. Tất cả trở về trong cô, rõ rệt...Anh mang đến cô không hề ít, đến cô biết đâu là tình yêu đích thực, mang lại cô thú vui, niềm hạnh phúc. Cô yêu thương anh, tuy thế cô phải trả giá bán cho dẫu vậy gì cô gây ra. Cô buộc phải Chịu đựng trách rưới nhiệm với toàn bộ. Sao cô có thể van vỉ anh ngoài ra. Nếu cô là anh, cô liệu hoàn toàn có thể bình tĩnh? Cô không nên, đúng vậy, cô không đúng, cô bắt buộc trả giá bán. Chỉ có nắm anh mới ngừng thoát ra khỏi cô được...Và cô biết cô yêu cầu làm cái gi.

" Em biết bắt buộc nói nhu muốn lỗi. Em yêu thương anh...

Em hoàn toàn có thể chạm chán anh một lượt được không?

Lần cuối..."

Cô nuốt nước mắt, ấn nút ít send...

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Thêm Font Chữ Vào Powerpoint, Cài Font Chữ Đẹp Cho Powerpoint

Cô thấy đau... À, dòng cực khổ này, làm thế nào đối chiếu được với nỗi đau nhưng cô đưa về cho anh cùng đứa con trong bụng. Cô mỉm cười, đau xót, thương anh, tmùi hương con

" Mẹ xin lỗi, bà mẹ cần yếu cho nhỏ cuộc sống thường ngày..."

Cô thấy khung hình mình vơi bẫng. Cô bắt gặp anh, cảm giác vòng đeo tay rắn chắc hẳn của anh vẫn ôm cô...